Cảo Khanh
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một nhân vật lịch sử Trung Quốc thời nhà Đường: "Cảo Khanh" là tên gọi tắt của Nhan Cảo Khanh, một vị quan Thái thú nổi tiếng với lòng trung nghĩa, can trường, đã hy sinh anh dũng trong loạn An Lộc Sơn.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Tấm gương trung liệt của Nhan Cảo Khanh được sử sách lưu truyền. (Tấm gương trung liệt của Nhan Cảo Khanh được sử sách lưu truyền.)
- Câu chuyện về Cảo Khanh thà chết chứ không đầu hàng giặc là bài học về khí tiết. (Câu chuyện về Cảo Khanh thà chết chứ không đầu hàng giặc là bài học về khí tiết.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Khí tiết Cảo Khanh": cụm từ dùng để ví von, ca ngợi tinh thần bất khuất, trung nghĩa đến cùng, sẵn sàng hy sinh vì đại nghĩa.
- Người chiến sĩ ấy đã thể hiện khí tiết Cảo Khanh trước kẻ thù. (Người chiến sĩ ấy đã thể hiện khí tiết Cảo Khanh trước kẻ thù.)
Biến thể và từ liên quan
- Nhan Cảo Khanh: tên đầy đủ của nhân vật.
- Nhan Chân Khanh: em trai của Nhan Cảo Khanh, cũng là một đại thần nổi tiếng thời Đường.
- Thái thú: chức quan đứng đầu một quận thời phong kiến Trung Quốc.
Từ đồng nghĩa (về phương diện phẩm chất được tượng trưng)
- Trung thần: bề tôi trung thành.
- Nghĩa sĩ: người có khí tiết, hành động vì nghĩa.
Thành ngữ, điển tích liên quan
- "Cảo Khanh chiết xỉ" (Cảo Khanh bẻ răng): Điển tích nói về việc Nhan Cảo Khanh bị giặc cắt lưỡi vẫn không ngừng chửi mắng, thể hiện ý chí kiên cường. Thường dùng để ví với tinh thần bất khuất.
- Dù bị tra tấn dã man, người chiến sĩ ấy vẫn giữ vững khí tiết, thật đáng gọi là "Cảo Khanh chiết xỉ". (Dù bị tra tấn dã man, người chiến sĩ ấy vẫn giữ vững khí tiết, thật đáng gọi là "Cảo Khanh chiết xỉ".)
- Tức Nhan Cảo Khanh, người đất Lâm Nghi, tự Mãn, tính cương trực
- Tục Thông Chí: Thời Đường Huyền Tông, ông làm Thái thú Thường Sơn. Khi có biến An Lộc Sơn, giặc bất ngờ đánh úp thành. Cảo Khanh chưa nghĩ ra kế chống thành thì lương thực, tên bắn đã cạn, thành bị vây hãm rồi ông bị bắt. An Lộc Sơn dụ ông, nói: "Nếu đầu hàng ta sẽ cho làm Thái thú". Cảo Khanh trừng mắt mắng rằng: "Ta làm tôi nhà Đường, giữ lòng trung nghĩa, vì nước trừ bọn giặc chúng mày. Giận nổi chưa chém được đầu mày để tạ vua chứ lòng nào theo chúng mày làm phản ?". Cảo Khanh chửi mắng không ngớt, bị chúng cắt lưỡi rồi giết chết